PDA

View Full Version : MẶT TRỜI MỌC ĐẰNG ĐÔNG KÊ GÀ



Unhi
08-31-2009, 11:44 AM
MẶT TRỜI MỌC ĐẰNG ĐÔNG KÊ GÀ

Mặt trời mọc đằng Đông là dĩ nhiên rồi. Lúc nào mà chả vậy. Tuy nhiên mặt trời mọc đằng Đông Kê Gà hôm 23/08/09 đối với các học viên cảm xạ K52 lại không thể nào quên.

Xe lăn bánh lúc 5g sáng. Từ 4g đã nghe sấm chớp. Ra đến bãi đá, mây đen vần vũ đen nghịt vẫn không làm mọi người xao lãng việc trầm trồ vì bãi đá đẹp lạ lùng. Ngàn năm rồi, đá ngồi với biển, rì rào những âm thanh bất tận của thiên nhiên. Mấy chục năm qua, ta trầm luân, chìm nổi, lênh đênh với nước mắt và nụ cười. Cái đẹp của biển trời, đá núi gió mây, sóng nước vẫn kề cận như thế này mà sao không bao giờ nhìn ra ? Và bây giờ Thầy đưa ta đến nơi đây. Mũi Kê Gà vẫn chưa phải là một khu du lịch được nhiều người phát hiện và khai thác.

Các học viên nhanh chóng trèo lên các mõm đá, nhìn ra chân trời phía Đông của biển khơi xa. Tất cả đều trong tư thế tập trung đợi chờ. Những bức tượng người im phăng phắc. Nhìn xa thì tưởng như thế, nhưng không phải đâu. Mắt vừa nhìn chăm chăm vào chân trời phía Đông, và vừa thực hiện các bài tập nâng khí, nâng màu để thức dậy mọi linh giác của bản thân, chuẩn bị cho việc hấp thu năng lượng mặt trời.

Từng phút, từng phút một trôi qua, vẫn không thấy bóng dáng mặt trời. Một vài tia nắng phơn phớt hồng ẩn hiện, lấp ló một cách rất dè dặt sau những chòm mây xa xa, trên tầm cao vút của bầu trời. Còn gần kề bên, là là xuống thấp, vây bủa, đe dọa trên đầu, sau lưng đoàn cảm xạ là mây đen và toàn là mây đen...

Thầy vẫn sừng sững giữa bãi đá, bao quát lớp học, hướng dẫn cách luyện tập cho mọi người. Thầy chợt quay về phía Tây, hướng lên bầu trời, trong một động tác giống như là thổi mây... Chỉ một, hai phút mà thôi, tiếng còi của Thầy vang lên, mặt trời xuất hiện rạng rỡ, chói lọi. Mọi người thật tập trung, tập trung tuyệt đối, nhìn về vầng dương lộng lẫy, hít thật sâu vào, sâu vào... Mọi huyết mạch luân chuyển. Tâm Can Tỳ Phế Thận mở tung ra. Lồng ngực, rồi huyệt Đan Điền phình ra, phình ra...

Chỉ hai phút thôi, tiếng còi của Thầy vang lên. Cắt đứt. Chấm dứt. Buổi tập kết thúc. Mọi người nhanh chóng tràn xuống biển, cát, nhìn ra sóng nước để thực hiện bài tập tiếp theo.

Unhi tôi vừa đi vừa ngoái nhìn lại. Mặt trời đã lẫn vào trong mây. Một tấm khăn nhung của vũ trụ đã choàng lấy mặt trời. Một sự ban ân vừa đủ và vô cùng quý báu. Cả bầu trời vẫn tiếp tục yêu, chiều đoàn cảm xạ : trời không hề mưa !

Tất cả chuyện này, trăm người đều thấy, đều biết... Thầy bảo Thầy hài lòng với những cảnh quay hình nơi đây....

Unhi
08-31-2009, 02:20 PM
Unhi xin tiếp tục chia sẻ với các bạn về buổi tập xin năng lượng mặt trời ở Kê Gà nhé.

Thoạt đầu, khi chăm chăm nhìn vào mặt trời, Unhi tôi thấy một khối tròn màu xanh dương xuất hiện ở phần nửa dưới mặt trời. Khối tròn này chạy viền quanh, và lớn dần ra. Màu xanh rất tươi tắn và đẹp lắm. Giống như hình hai vòng tròn giao nhau, một lớn một nhỏ trong các bài học môn Toán của học trò vậy.

Rồi từ trung tâm, ngay chính giữa, lớn dần ra một khối tròn màu cam di chuyển. Liền sau đó là một khối gần với màu tím và màu chàm xuất hiện bên tay phải của Unhi, lấn dần vào khối màu cam kia. Hai khối màu này vừa di chuyển vừa xoắn vào nhau như hình Thái cực đồ. Và đằng sau hai khối màu xoắn vào nhau đó , lóe sáng lên những tia màu vàng kim lấp lánh...

Unhi tôi kinh ngạc đến sững sờ, nuốt lấy nuốt để hình ảnh quá ư kỳ lạ này. Mặt trời đến với ta mỗi ngày, ban phát sự sống vô cùng bao dung, rộng lượng. Nhưng không bao giờ ta phát hiện ra điều gì. Rồi khi ta đến với mặt trời ở Kê Gà, ta xin mặt trời cho ta năng lượng, chỉ với một lời thì thầm của một bài tập cảm xạ, thì cả một vầng dương lộng lẫy đến với ta, nhảy múa, chuyển hóa trước mặt ta...

Unhi nghĩ đến sự vô tâm của bản thân mình. Thiên nhiên luôn kề cận ban phát, đẹp đẽ và vô tận. Còn ta, sao mù lòa ngây dại...

Khi hồi còi của Thầy vang lên chấm dứt buổi tập, Unhi tôi vừa đi vừa ngoái nhìn lại, khối màu xanh dương ban đầu bây giờ thành một tấm thảm lớn nâng quanh mặt trời...

Unhi có nghe các bạn kể những màu sắc khác nhau các bạn cảm nhận được từ mặt trời. Chắc là những hình ảnh ta không làm sao có thể quên được. Và không ai giống ai, các bạn nhỉ...

Unhi
09-01-2009, 03:34 PM
Nhiều bạn nói sẽ đi Kê Gà lần nữa. Unhi cũng rất muốn như vậy. Không biết cây Sến Thiêng có còn không. Nhưng ta sẽ gặp lại bãi đá, biển cát, rừng cây, và mặt trời phía Đông Kê Gà... Thiên nhiên bao giờ cũng vô tận, và rất đủ đầy để hào phóng cho ta.

Mặt trời cũng ở phía Đông nhưng chắc chắn cảm nhận của ta rất khác. Không ai có thể hai lần cùng tắm trên một dòng sông. Huống chi rằng vẻ lộng lẫy của vầng Thái Dương làm sao biết đâu là giới hạn ? Huống chi rằng ngôn ngữ của thiên nhiên đến với ta là vô tận. Và mọi linh giác của ta đón nhận năng lượng mặt trời cũng đâu giống hôm nay. Trái tim ta thì thầm ngóng vọng mặt trời cũng mang nhiều màu sắc khác nhau. Vậy đó, chân lý thì rõ ràng, nhưng dòng sinh sinh hóa hóa của Đất Trời, vạn vật thì biến đổi không ngừng...

Chợt nhớ Thầy vừa dạy ta bài học « Căn nhà phương Đông » ba gian một chái, để ứng dụng vào cuộc sống hôm nay, để đọc được quyển sách diệu kỳ mà ông bà ta để lại. Thầy chỉ cho ta đừng mê lầm chạy theo cái huyền bí mờ ảo của người mà hãy tìm hiểu phong thủy núi sông của đất nước mình. Thầy dặn dò trên hết vẫn là « Tiên tích đức, hậu tầm long ». Bài học về phong thủy của Thầy trở nên gần gũi vì là kinh nghiệm của ông bà mình, và sáng sủa làm sao. Vậy đó, ta trở về tìm hiểu người xưa nhưng ta không hề lội nước ngược dòng.

Một khóa học đã đi qua, Thầy dạy ta rất nhiều điều, nhưng trên hết vẫn là : hãy lắng nghe, lắng nghe chính mình. Lắng nghe chính con người mình thì có bao giờ xưa cũ ? Thầy bảo hít thật sâu vào, nín thở, rồi từ từ đưa khí thoát ra... Kiểm soát được hơi thở của bản thân mình trong từng giây một, thì chính là ta ý thức được cuộc sống của mình trong giây phút hiện tại. Từ đó, ta sẽ tỉnh thức rằng ta có cuộc sống trên từng bước chân, để không đánh mất chính bản thân mình...

Mặt trời vẫn luôn mọc ở đằng Đông Kê Gà và sắc màu cuộc sống đang chờ đợi ta thì bất tận...

hoangphuc7809
09-01-2009, 09:25 PM
Chị Unhi ơi, chị viết bài này hay quá, tâm hồn chị thật nhạy cảm…Thiên nhiên và cuộc sống quanh ta thật giản dị mà kỳ diệu phải không chị, nếu nhận ra được những điều ấy thì cuộc sống đẹp biết bao, vì luôn có thật nhiều điều kỳ diệu để ta khám phá, và chúng chẳng ở đâu xa mà ở mọi sự vật, hiện tượng quanh ta, ở ngay chính bản thân ta; cảm ơn chị đã chia sẻ những điều kỳ diệu ấy thật nhiều…

Unhi
09-02-2009, 11:37 AM
Cám ơn bạn hoangphuc7809 đã động viên. Unhi thật sự rất xúc động với hình ảnh mặt trời đến với đoàn cảm xạ ta ở Kê Gà. Unhi chưa kịp viết hết những suy nghĩ của mình về vầng Thái Dương hôm đó. Vì quá nhiều cảm xúc nên Unhi lúng túng, chưa tìm ra cách diễn đạt.. Hy vọng một vài ngày tới, Unhi sẽ viết được chăng.

Có rất nhiều cái đẹp chung quanh ta, mà cuộc sống vội vàng hàng ngày làm ta không kịp lên tiếng. Lớp cảm xạ 52 của mình chẳng hạn. Và các bài thơ của bạn nữa...

Khi gọi mặt trời ở Kê Gà là vầng Thái Dương lộng lẫy, Unhi có nghĩ đến Thái Dương cư Ngọ của bạn. Đó chính là sao chính diệu sẽ phù trợ cho bạn đó. Thân mến chúc bạn đạt được điều mong ước.

Unhi
09-03-2009, 03:08 PM
Chuyến đi Kê Gà vừa rồi để lại trong chúng ta nhiều âm vang quá. Trước khi đi thì ta náo nức. Về nhà hơn một tuần nay, tâm trí ta vẫn không sao dứt khỏi Kê Gà...

Nhìn lại các bài tập Thầy dạy ta hấp thu năng lượng của đất, của cây, rồi xin năng lượng mặt trời, đá núi, Bàn tay Phật, v.v.... Unhi thấy cả đoàn cảm xạ ta ở giữa thiên nhiên bao la, giữa một khối năng lượng khổng lồ, vốn là chiếc nôi của con người, là chất dinh dưỡng cần thiết cho sự sống. Ta gạt bỏ hết mọi lo nghĩ, ưu tư, mọi chiếc áo khoác ngoài, mọi bộ mặt giả tạo. Dù ta đi dồn dập, đi không kịp nghỉ, mà thật vui làm sao. Sinh khí tràn trề. Trong từng huyết mạch của ta cũng có ... bảy màu sắc đầy ắp, tươi tắn...

Bạn có thấy không, khi ta thực hiện các bài tập cảm xạ giữa thiên nhiên, mỗi chúng ta không hề là một đơn vị độc lập, nhỏ bé, co mình lại trước bao la. Trời biển mênh mông là vậy. Đá núi sừng sững với thời gian là thế. Năng lượng đất trời tràn khắp, tràn khắp như một bài ca bất tận. Và ta đã múa cùng với sóng biển, tựa lưng vào vách đá, ôm choàng thân cây, trò chuyện với mặt đất dưới chân ta đứng.... Mặt trăng thẹn thò lỗi hẹn, ta đốt lửa lên, tất cả nối vòng tay lớn, cùng múa Dấu chân địa đàng, v.v... Bạn ơi, khúc nhạc của ta hòa cùng bài ca đất trời. Con người không hề bất động nhỏ bé, dù là đêm không trăng, không sao..

Nổi lên trong các bài tập cảm xạ là tư tưởng THIÊN NHIÊN TƯƠNG HỢP. Và các bài của bộ môn Địa Sinh Học cũng thế. Ở Kê Gà, ta đã liên lạc mật thiết với vũ trụ, vạn vật. Đó là điều gần như là không hề có trong cuộc sống vội vàng hàng ngày .

Đó cũng là lý do vì sao K52 chúng ta không ngớt gởi đến Thầy rất nhiều lời cám ơn chân thành..

Unhi
09-08-2009, 02:01 PM
Bạn ạ, Kê Gà còn ở trong bạn không ? Chắc là còn. Unhi thấy trên diễn đàn việc luyện tập của K52 chúng ta sôi nổi hẳn lên từ khi đi Kê Gà về. Mỗi chúng ta về lại cuộc sống hàng ngày vẫn đều đều luyện tập. Các bạn còn hẹn nhau ra vườn Tao Đàn, tấm thảm xanh của thành phố, để cây cối nơi đây nghiêng bóng trò chuyện cùng với cảm xạ. Các bạn còn muốn khi tập ở Tao Đàn cũng là dịp giới thiệu với mọi người qua lại về bộ môn lý thú này. Phải chi mỗi bạn đều đeo huy hiệu của cảm xạ nhỉ.

Bạn ạ, từ khi đi Kê Gà về, bạn có thấy mình đổi khác không ? Năng lượng,việc lĩnh hội các bài học của Thầy, sự giao hòa của ta với thiên nhiên, quan hệ của ta đối với mọi người chung quanh, niềm vui của ta với cuộc sống, v.v... đã có nhiều đổi khác, bạn nhỉ. Thầy đã cho ta thấy thế nào là THIÊN NHIÊN TƯƠNG HỢP, khi ta trò chuyện với vách đá, rừng cây , ta xin năng lượng Đất Trời... Con người không hề cô đơn trong vũ trụ...

Bạn ạ, bạn còn nhớ ta đã ngóng chờ mặt trời như thế nào không ? Mây đen vần vũ, rồi vầng dương rực rỡ ló dạng trong vài ba phút. Tất cả đâu phải là ngẫu nhiên ! Những giọt mưa cứ như né tránh đoàn cảm xạ chúng ta. ( Mưa mà lội cát, thì thật là hết ý !) Có phải thiên nhiên muốn cho ta thêm một bài học – Sự tương quan giữa ý Trời và ý người.

Mặt trời mọc đằng Đông Kê Gà. Chợt nhớ trong Thánh Kinh, Adam và Eve sống trong khu vườn địa đàng Eden cũng ở phương Đông. Chợt nhớ nhiều triều đại vua chúa từng cho người giong buồm ra khơi mong tìm được phương thuốc trường sinh bất tử... Ở lớp C Thầy dạy ta, nếu ngày nào cũng đốt cứu hai huyệt Mệnh Môn và Túc Tam Lý thì sẽ trường thọ.

Bạn ơi, trong quyển RUNG ĐỘNG THƯ GIÃN VỚI NĂNG LƯỢNG CẢM XẠ HỌC, trang 177, Thầy dặn ta sau khi RDTG, với nắm tay hàm hổ, ta đánh mạnh vào huyệt Mệnh Môn, nam 49 cái, nữ 63 cái thì khu vườn địa đàng kia sẽ ở trong bạn đó nhé...

admin
09-09-2009, 11:52 PM
Các em đến Trung tâm hỏi Thủy mua huy hiệu cảm xạ để đeo nha...

loichanthuycamxa
09-10-2009, 08:36 AM
Kính chào Thầy.
Thầy ơi! những ai được đeo Huy Hiệu ? những người không học lớp nâng cao có được đeo không Thầy?
Đệ tử:loichanthuy

thanhnha
09-10-2009, 09:26 AM
Thưa Thầy,

Em nghĩ huy hiệu cảm xạ không phân biệt thành viên đó học lớp nào mà tùy thuộc thành viên đó có thực sự đam mê và tự hào về bộ môn cảm xạ hay không thôi. Nghĩa là ai đã theo học cảm xạ đều có thể đeo huy hiệu vì lòng tự hào của mình. Em nghĩvậy có đúng không Thầy ?

Cám ơn Thầy.

Unhi
09-10-2009, 09:55 AM
Bạn loichanthuycamxa à,

Bạn là một học viên rất đam mê và tự hào về bộ môn cảm xạ, đúng không. Thật sự, rất nhiều khi, Unhi nhìn bạn để bắt chước bạn đấy. Thí dụ nhé, bất cứ lúc nào Thầy hỏi đến dụng cụ cảm xạ, bạn đều luôn luôn đem theo. Hi hi... Unhi nhìn bạn mà Unhi tự xấu hổ đấy. Đúng ra là phải hoan hô tinh thần say mê học hỏi của bạn.

Vậy ai đến với cảm xạ mà giống như bạn, nghĩa là đam mê và tự hào, thì ta nên mang huy hiệu cảm xạ nhé. Unhi sẽ đi sau lưng bạn mà đeo huy hiệu cảm xạ đó. Nhưng K52 đừng làm gì sai, gây tổn hại cho bộ môn mà Thầy đã rất công phu và tâm huyết gầy dựng.

Unhi đã từng tiếc vì đến với cảm xạ chậm quá, nên Unhi không muốn ai phải tiếc như mình.

Thân ái rất nhiều với bạn. Và rất cám ơn tinh thần ham học hỏi của bạn, khiến K52 của mình thật tuyệt vời! hi hi... mèo khen mèo chăng? Nhưng đó là sự thật mà!

admin
09-10-2009, 03:10 PM
Thưa Thầy,

Em nghĩ huy hiệu cảm xạ không phân biệt thành viên đó học lớp nào mà tùy thuộc thành viên đó có thực sự đam mê và tự hào về bộ môn cảm xạ hay không thôi. Nghĩa là ai đã theo học cảm xạ đều có thể đeo huy hiệu vì lòng tự hào của mình. Em nghĩvậy có đúng không Thầy ?

Cám ơn Thầy.

Khi bạn yêu cảm xạ là bạn có thể mang huy hiệu cảm xạ trên ngực mình rồi

Unhi
09-29-2009, 12:33 AM
Đã một tháng hơn K52 ta đi Kê Gà về. Diễn đàn cảm xạ cũng nói nhiều về những kỳ diệu mà đoàn ta lãnh hội được. Nhưng sao vẫn có một cái gì nằm đọng trong tâm trí Unhi một tháng nay. Unhi cũng viết bài, cũng không ngừng việc suy nghĩ lắng nghe chính mình, nhưng sao vẫn chưa giải đáp được. Bất ngờ, ngày hôm qua, trong khi đang tập luyện, vào lúc nửa đêm, một vầng Thái dương chói lọi hiện ra. Unhi chợt vỡ lẽ, mặt trời mọc đằng Đông Kê Gà ở ngay trong tâm thức Unhi. Một xúc động mạnh mẽ bật trào lên. Hóa ra, bản thân mình là kẻ vô tình. Giữa Unhi và vầng Thái dương lộng lẫy đó không hề có một ký ức ngăn cách. Cứ tưởng hai ngày ở Kê Gà là những hình ảnh không thể nào quên. Nếu cất kỹ vào trong ký ức, tức là ta và vật, việc có một ngăn cách, không cùng sống. Khi có một ngăn cách thì bản thân ta không nhìn ra chân tướng sự việc.

Trong tâm thức nhân loại, có một cõi thiên đàng đẹp đẽ, quê hương của loài người, là vườn địa đàng Eden, cũng ở phương Đông. Vạn vật chung sống trong cảnh hòa đồng, không phân biệt. Adam và Eve tượng trưng cho hai nguyên lý Dương và Âm cũng chưa thấy khác biệt nhau là Nam và Nữ. Chúa Trời cho họ tự do trong cảnh trí tuyệt đối hạnh phúc, chỉ với một điều kiện không được ăn trái cấm của cây Thiện – Ác.

Nhưng Eve bị quỉ vương núp dưới hình dạng con rắn cám dỗ. Họ ăn trái cây Thiện – Ác, Tâm thức vô-sai-biệt biến thành Tâm thức-biện-biệt, biết mình là Nam là Nữ khác nhau, nên hổ thẹn. Bị Chúa trời quở mắng, đuổi ra khỏi vườn Eden đầy hạnh phúc, họ dấn thân vào biển đời đau khổ.

Cuộc sống như một dòng sông cuồn cuộn chảy, dù ngày hay đêm, không bao giờ ngừng nghỉ. Ta không thể nào hiểu được cuộc sống nếu chỉ đứng trên cầu, nhìn dòng nước mơ màng về một thiên đàng Eden mộng tưởng. Và cũng không thể hiểu được cái động, cái chảy của cuộc sống khi tự bằng lòng với việc cất giữ một chai nước bất động dù bằng pha lê óng ánh để hoài niệm về một thế giới bằng phẳng, lưu ly... Cả hai thái độ sống đó đều có sự ngăn cách giữa ta và sự việc vốn không ngừng biến đổi trong từng giờ, từng phút...

Cho nên một tháng nay, dù vẫn hàng ngày tập luyện, Unhi tôi vẫn thấy có một cái gì đó gợn gợn trong lòng. Hóa ra là không phải ta cất giữ cho kỹ lưỡng những ấn tượng về một Kê Gà kỳ diệu, mà phải sống với hiện tại bằng những lượn sóng lớn nhỏ không bao giờ ngừng nghỉ hay lặp lại nơi vùng biển Kê Gà...

Mặt trời mọc đằng Đông Kê Gà của K52 hôm ấy sẽ cùng sống, cùng tập luyện với ta, bạn nhỉ. Trong quyển RUNG ĐỘNG THƯ GIÃN VỚI NĂNG LƯỢNG CẢM XẠ HỌC của Thầy, trang 225, có 8 bài tập về TÁM ĐƯỜNG TUYỆT KỸ. Thầy viết rất kỹ. Các bạn tập chưa ? Unhi mới bắt đầu tập. Ta cùng tập luyện, bạn nhé.

Unhi
09-30-2009, 04:07 AM
Này đây bảy nhịp luân xa
Vũ điệu vô thức đưa ta về nguồn
Tự nhiên cười, khóc trào tuôn
Xua tan ẩn ức u buồn bấy lâu
Thân tâm hòa quyện bảy màu
Hân hoan ta thốt một câu nghẹn ngào :
Chào biển rộng, chào non cao
Tâm vô nhất niệm cúi chào yêu thương
Kê Gà lộng lẫy vầng dương
Soi ta đến với Tám Đường Tuyệt Luân

loichanthuycamxa
09-30-2009, 05:01 PM
Hi chị Unhi
Không hiểu tại sao loichanthuy tôi viết bài gởi chi xong thì có sự cố, nhiều lần rồi vậy. Thôi thì có chậm trễ chị niệm tình thông cảm nhé!
đọc bài viết của chị loichanthuy tôi muợn những ý ghép lại và gọi là thơ để chia vui cùng chị nhé!.
Ngàn năm rồi đá vẫn ngồi với biển
Sóng rì rào vỗ nhẹ đá chơ vơ
Gió lùa về vuốt, hôn lên đá khẽ...
...Đá ngồi đây chờ đợi sóng Biển về.
đồng môn:loichanthuy

hoangphuc7809
10-03-2009, 04:33 AM
Anh loichanthuy thật khéo chọn những ý thơ hay trong các bài viết của chị Unhi. Chị Unhi làm thơ thật hay, và các bài viết của chị cũng như những bài thơ ấy, vừa sâu sắc mà lại đầy giai điệu… :hoan hô:

Unhi
10-03-2009, 07:50 AM
Cám ơn bạn loichanthuycamxa và bạn hoangphuc7809 nhiều lắm.
Unhi đọc các bài thơ của hai bạn bèn tập làm thơ cảm xạ đó mà. Hai bạn khởi xướng thơ cảm xạ, thế là năng lượng từ các bạn truyền khắp nơi. Hi hi... Unhi nâng khí lên tới màu chàm để viết mà lại thành ra màu tổng hợp mất rồi.
Mong được đọc thêm nhiều thơ cảm xạ của hai bạn để Unhi làm thơ màu chàm cho đúng là màu chàm nhé...

Unhi
10-03-2009, 07:51 AM
Tiên tích đức, hậu tầm long
Tập cảm xạ để yêu sông núi mình
Cầu chi huyền ảo vô minh
Sao không trực nhận khí linh đất trời ?
Nhắn ai mê muội ý, lời
Càn Khôn hiện rõ trong hơi thở mình
Cám ơn một buổi bình minh
Kê Gà rạng rỡ ta khinh khoái cười
Tưởng đâu vầng sáng một thời
Nào ngờ rộng khắp Trời – Người – Núi Sông

hoangphuc7809
10-05-2009, 03:44 AM
Tâm sự chị viết, tuyệt vời
Hạnh phúc giản dị trong đời là đây
Khí linh trời đất tròn đầy
Thiên nhiên gần gũi, cỏ cây thân tình
Mỗi sớm đón ánh bình minh
Cảm ơn ngày mới cho mình yêu thương
Kê Gà – nhớ mãi vầng dương
Hừng Đông đánh thức phi thường trong ta
Hòa cùng vũ trụ bao la
Cảm xạ khai mở bài ca cuộc đời…

anhthuong_64
10-05-2009, 04:56 AM
Chị Unhi làm thơ hay quá nhỉ, khoá 52 nhiều nhà thơ hay quá
Mấy buổi học với nhóm nâng cao có giúp ích gì cho chị không.
Chị vẫn luyện tập thường xuyên chứ, hãy mạnh dạn post bài những trải nghiệm tập luyện và những ứng dụng vào trong cuộc sống.
Thành công sẽ kích thích niềm đam mê, niềm đam mê kích thích luyện tập không mệt mỏi.

Unhi
10-05-2009, 01:04 PM
Bài thơ của bạn hoangphuc7809 thật tuyệt vời, tràn đầy năng lượng vang xa. Unhi đọc bài thơ bạn bằng những linh giác cảm xạ nên cũng bất ngờ với chính bản thân mình. Nhà Phật nói mỗi lỗ chân lông là một con mắt. Với những bước chân đầu tiên đến với cảm xạ mà bản thân ta có nhiều thay đổi quá bạn nhỉ.

Anh anhthuong-64, có phải đây cũng là một ứng dụng của cảm xạ không anh? Unhi sẽ viết bài rất dễ nếu viết ngay sau lúc tập luyện. Tràn đầy năng lượng và cảm xúc, anh ạ.

Những buổi học với nhóm nâng cao mở ra cho Unhi nhiều cánh cửa vừa lạ lùng vừa gần gũi để nhìn lại chính mình với ý thức tu-tập. Sau mỗi buổi học với nhóm, Unhi miên man nghiền ngẫm và sống ngay với điều vừa được học. Cám ơn bài giảng của các bạn nhiều lắm.

Thành công sẽ kích thích niềm đam mê, niềm đam mê kích thích luyện tập không mệt mỏi. Quả đúng như vậy, anh ạ.

Unhi
10-05-2009, 01:07 PM
Này tôi nhỏ bé mong manh
Thân hư nhược tâm cũng đành buông xuôi
Nghĩ rằng cam phận thế thôi
Như bèo trên sóng dạt trôi mặc lòng

Kê Gà một buổi hừng đông
Mới hay trời đất ngập trong chính mình
Học cảm xạ luyện dưỡng sinh
Mở luân xa để soi hình bóng ta

Tâm thân hòa biển khơi xa
Tỳ Can Phế Thận thở ra bảy màu
Ấn Đường đối diện trời cao
Hai kinh Nhâm Đốc nhíu mòn đá chăng?

Địa đàng ngay chốn trần gian
Bàn tay cảm xạ ngũ hành tương sinh
Tìm đây hạnh phúc cho mình
Vỗ lên nhịp sống, thở cùng mênh mông

hnkhahoa
10-06-2009, 12:02 AM
*

hnkhahoa
10-06-2009, 12:41 AM
**********************

hoangphuc7809
10-06-2009, 01:02 AM
Thân ta nhỏ bé mong manh
Giữa dòng trong - đục, tưởng đành buông xuôi
Diệu kỳ một phút tinh khôi
Hừng Đông bừng sáng mặt trời trong tâm
Nghe cao xanh thở thì thầm
Trong ta sức sống khai mầm vươn lên
Hòa cùng nhịp đập thiên nhiên
Bao nhiêu ẩn ức, ưu phiền tan đi
Quanh ta đầy ắp diệu kỳ
Ngàn năm vọng tiếng thầm thì núi sông
“Tâm thành, trí sẽ mênh mông”
Lắng lòng hòa với hư không đất trời…